sửa máy tính tận nơi
Showing posts with label nhat nam. Show all posts
Showing posts with label nhat nam. Show all posts

Mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam chia sẻ cách dạy con vào lớp 1

Chị Phan Hồ Điệp – mẹ của thần đồng Đỗ Nhật Nam đã chia sẻ với các bậc phụ huynh những kinh nghiệm khi chuẩn bị cho con vào lớp 1.
Chị Phan Hồ Điệp – mẹ của thần đồng Đỗ Nhật Nam đã chia sẻ với các bậc phụ huynh những kinh nghiệm khi chuẩn bị cho con vào lớp 1.
Dù chưa kết thúc năm học nhưng nhiều phụ huynh đã liên tục nhắn tin cho chị Phan Hồ Điệp – mẹ của thần đồng Đỗ Nhật Nam để hỏi về cách chuẩn bị cho con khi chuẩn bị vào lớp 1.
Để giúp cho các phụ huynh, chị Điệp (Giảng viên ĐH Sư phạm Hà Nội) đã chia sẻ chính kinh nghiệm bản thân trong quá trình chuẩn bị cho Nhật Nam vào lớp 1.
Xin giới thiệu những kinh nghiệm dạy con đầy bổ ích của chị Phan Hồ Điệp.

Chị Phan Hồ Điệp - mẹ của bé Nhật Nam chia sẻ cách dạy con khi vào lớp 1
Chào lớp 1
Chuẩn bị những kĩ năng tiền học đường
Như đã nói từ trước, tôi áp dụng Giáo dục sớm nhưng tôi không ủng hộ việc “tiểu học hóa” cho con, tức là, không mong muốn dạy con sớm biết đọc, biết viết. Khoảng thời gian Nam 5 tuổi, tôi tập trung dạy con những kĩ năng tiền học đường, bao gồm:
Dạy con cách quan sát: Tôi cho rằng, quan sát tốt sẽ rất có lợi trong việc phát triển tư duy nên tôi kiên trì dạy Nam quan sát từ khi còn nhỏ. Sang đến 5 tuổi, việc quan sát trở nên có tính mục đích hơn, được giao thành những nhiệm vụ cụ thể.
Ví dụ, khi cho Nam đi chơi công viên, tôi đố Nam tìm những loại hoa mọc trong bãi cỏ xem chúng thế nào, tôi chỉ vào những cây dây leo bám trên cây cổ thụ hỏi Nam xem chúng sống được là nhờ đâu. Những gì Nam quan sát được về nhà tôi tiếp tục giải thích cho Nam thông qua sách vở và nhờ sự trợ giúp của bác Gúc (Google).
Không chỉ quan sát thiên nhiên, tôi hướng dẫn Nam quan sát những hành vi, những hoạt động của mọi người xung quanh, chỉ cho Nam thấy đâu là những việc làm tốt, những việc làm nào chưa tốt….
Việc quan sát còn được thực hiện trên sách vở, ví dụ cho Nam quan sát để tìm điểm khác biệt, để nhận xét…
Với mong muốn kết hợp giữa kĩ năng quan sát và phát triển ngôn ngữ, tôi thường thực hiện quan sát theo một quá trình, bao gồm: Nêu nhiệm vụ (mục đích quan sát), hướng dẫn cách quan sát, đặt câu hỏi, kể lại thật hấp dẫn những điều đã quan sát được.
Cách làm đó khiến cho việc quan sát như một môn học, tất nhiên, ngoài “giờ học” đó con có thể quan sát bất cứ việc gì con thích và kể lại cho mẹ nghe.
Hôm trước đọc FB của một mẹ nào đó có nói về việc cho con quan sát cái bắp cải và tại sao các lá bắp cải lại cuộn vào nhau, lá ngoài cùng có màu xanh đậm hơn các lá bên trong, tôi thấy rất thú vị.
Và tôi cho rằng, những điều quan sát đó sẽ giúp các bé sống chan hòa với thiên nhiên, với mọi người và sẵn sàng những trải nghiệm để bước vào lớp 1.
Thần đồng Đỗ Nhật Nam ngày càng trưởng thành
Dạy con khả năng tập trung: Chuyển từ hoạt động chủ đạo là vui chơi sang học tập nên để có thể ngồi tập trung trong suốt cả thời gian một tiết học thật khó khăn đối với các bé. Tôi giúp Nam luyện tập sự tập trung, ban đầu là dưới dạng trò chơi. Những trò chơi này, Nam đều nhớ và ghi lại trong các cuốn tự truyện của tôi.
Phổ biến nhất là trò: Cho sóc vào trong hang. Hai chân Nam được bố lồng trong cái bao tải, gọi là “nhốt sóc”, sau đó sẽ giao một nhiệm vụ gì đó cho Nam thực hiện.
Nam sẽ làm theo đúng thời gian quy định. Nếu trong khoảng thời gian đó, Nam không ngọ nguậy, không xin đi lại, và làm đúng nhiệm vụ được giao, thì Nam sẽ thắng. Cứ thế, dần dần tăng thời gian “nhốt sóc”.
Khi Nam đã có thói quen ngồi tập trung, tôi bắt đầu nghĩ ra những nhiệm vụ mà Nam thấy hứng thú nhất và không cần nhìn vào đồng hồ như trước nữa. Tôi để Nam làm tự do.
Khi Nam kết thúc công việc, tôi tính giờ và nói xem Nam đã ngồi tập trung được trong bao lâu. Nam rất hứng thú với kết quả được tăng dần theo mỗi ngày.
Ngay cả quá trình chơi, tôi cũng hướng Nam đến việc tập trung chơi một thứ đồ chơi trong một khoảng thời gian nhất định. Tất nhiên là chơi bao giờ cũng dễ hơn học.
Dạy con cách ngồi học đúng tư thế: Tôi cho rằng đây là điều hết sức quan trọng. Ngồi học đúng tư thế không chỉ giúp cho các bé học hiệu quả hơn mà còn giữ gìn đôi mắt. Nam đọc nhiều, dùng máy tính cũng nhiều nhưng thị lực luôn đạt 10/10, có lẽ vì Nam ngồi học đúng tư thế.
Tôi treo một bảng dạy tư thế ngồi đúng, tư thế cầm bút trước bàn học của Nam và kiên trì rèn theo tấm bảng đó. Cứ ngồi vào bàn là ngồi theo đúng cách, kể cả để vẽ hay tô màu.
Tôi cùng thường “thị phạm” cho Nam cách ngồi đúng hoặc cùng Nam chơi trò chơi như: Một người đếm 1,2,3, người kia phải ngồi ngay vào bàn và theo đúng tư thế, nếu ai làm chậm hoặc ngồi không đúng là sẽ thua.
Dạy con các kĩ năng giao tiếp: Khi đến trường, để trẻ hòa nhập tốt, trẻ phải có các kĩ năng giao tiếp. Tôi dạy Nam cách nói lời cảm ơn, xin lỗi, cách giới thiệu bản thân, cách bày tỏ những ý kiến của tôi…
Tất cả những điều này phải làm thường xuyên theo từng ngày và thực hành ngay để dễ ghi nhớ.
Dạy con cách làm việc nhóm: Tôi thường rủ Nam chơi các trò chơi với các bạn gấu, thỏ… trong đó mỗi hôm một bạn sẽ giao nhiệm vụ gì đó và “cả nhóm” cùng hoàn thành. Có hôm Nam là người chủ trì nhưng cũng có hôm “bạn Gấu” giao nhiệm vụ.
Qua đó, tôi hướng dẫn Nam cách nêu nhiệm vụ, cách thực hiện nhiệm vụ và báo cáo kết quả. Thực tế khi tôi đi dạy học có nhiều bé rất thông minh nhưng không hợp tác với bạn nên bé cũng gặp những khó khăn trong công việc.
Tôi cũng thường xuyên cho con tham gia chơi với các nhóm bạn, lặng lẽ quan sát ghi nhận những khó khăn cũng như những ưu điểm của con khi chơi để góp ý cho con.
Dạy con “chơi” với các con chữ: Chỉ là “chơi”với các con chữ thôi chứ không phải dạy đọc đâu. Tôi cho Nam nhận biết các chữ cái ở ba kiểu viết thường, viết in hoa, viết nghiêng.
Tôi cho con chơi nặn các chữ cái, đặc biệt là nặn để ghép tên của tôi (nhận biết và thể hiện được tên tôi giống như cho con hình thành “cái tôi” của tôi vậy).
Tôi dạy con biết cách cầm sách, dạy con học thuộc lòng những đoạn thơ, đoạn văn ngắn. Dạy con phân biệt hướng của các con chữ (phải, trái, trên, dưới), dạy một số nét cơ bản (nét khuyết, nét móc, nét thẳng, nét cong, nét móc hai đầu), chơi trò chơi đánh vần…
Dạy con cách cảm nhận: Thông thường việc này gắn liền với quá trình quan sát nhưng để mọi người dễ theo dõi, tôi tách riêng. Tôi dạy Nam cảm nhận cái hay, cái đẹp của một câu thơ, một đoạn thơ hay một cảnh sắc thiên nhiên mà Nam quan sát được.
Tôi hay cho Nam học thuộc lòng một đoạn thơ ngắn rồi giải thích các câu chữ trong đó cho Nam thấy cái hay của nó.
Ban đầu rất đơn giản như kiểu: Trong bài Buổi sáng nhà em có câu: Mụ gà cục tác như điên/ Làm thằng gà trống huyên thuyên một hồi. Tôi giải thích: Gà mái hay kêu ầm ĩ như một bà lắm lời nên gọi mà “mụ” còn gà trống hay kêu ó o, hệt một đứa trẻ nên gọi là “thằng”, chao ôi thật là một buổi sáng rộn rã và vui tươi. Cũng có khi cho Nam cảm nhận sâu sắc hơn.
Ví dụ, trong bài Nói với em (Vũ Quần Phương), khổ nào cũng bắt đầu bằng “nhắm mắt”. Nhắm mắt để “nhìn”, để nghe rõ hơn. Nhưng ở khổ cuối thì nhắm mắt rồi lại mở mắt ra ngay là bởi nhắm mắt để nghĩ. Nghĩ về công ơn cha mẹ, thấy cha mẹ vất vả vì tôi nên không thể “nhắm mắt” được mà mong muốn “mở mắt” để làm việc gì đó giúp đỡ cha mẹ. Đấy việc cảm thụ cứ tăng dần độ khó như thế.
Tôi cũng cho Nam cảm nhận về cuộc sống xung quanh. Có lần tôi để ý cứ 4h30 sáng là có người lao công đi quét đường. Tôi dậy sớm, thu âm thanh quét đường và ghi thời gian đó, sau đó cho Nam nghe và để Nam nói cảm nhận của tôi.
Có một điều tôi cũng cần nói thêm là đừng “định hướng” cảm nhận của con, chỉ khi nào con “bí” mới giúp đỡ còn lại cứ để con tự do nói lên suy nghĩ của tôi. Có khi chỉ cần đứng trước ba bông hoa có màu khác nhau cũng có thể là “cảm hứng” cho một giờ học về cảm nhận được rồi.
Chuẩn bị tâm lý đến trường
Việc chuẩn bị một tâm lý thoải mái để trẻ đến trường sẽ giúp trẻ xóa tan những bỡ ngỡ, e ngại ban đầu. Tôi đã giúp Nam làm việc này như sau:
Nói chuyện về trường học: Tôi nói chuyện với Nam vào buổi tối, khi hai mẹ con đi dạo hoặc trước khi lên giường đi ngủ.
Tôi nói về những quy định, những điều khác biệt ở trường tiểu học, những quy tắc mà mỗi học sinh phải thực hiện, những niềm vui có được khi đến trường. Trong đó nhấn mạnh đến việc “khám phá”. Con sẽ khám phá ra nhiều điều mới lạ, biết đọc, biết viết.
Con có thể đọc cho mẹ nghe truyện, không cần nhờ ai đọc nữa. Con có thể viết thư cho mẹ mỗi khi mẹ đi xa… Nói chung tôi không “tô hồng” là trường học tuyệt vời, trường học đẹp, trường học hấp dẫn mà tôi chỉ nói những điều liên quan đến bản thân Nam. Nam sẽ có được những thú vị gì khi đi học, về niềm vui của Nam khi khôn lớn, về niềm vui của bố mẹ khi chứng kiến sự trưởng thành của Nam.
Cùng Nam làm thời khóa biểu, trang trí bàn học, chuẩn bị sách vở… Những việc này giúp Nam có tâm lý phấn khởi, cảm thấy việc đi học là một sự kiện “trọng đại”.
Chơi trò chơi: Cơ mà. Chả là Nam hay bắt đầu hỏi mẹ bằng câu hỏi: Cơ mà… nên tôi nghĩ ra trò chơi này. Đó là Nam có thể nghĩ ra mọi câu hỏi về trường học bắt đầu bằng “cơ mà”.
Ví dụ: Cơ mà em muốn đi vệ sinh thì em làm thế nào? Cơ mà có bạn không thích chơi với em thì sao? Cơ mà cô phạt thì sao? Cơ mà khi cô gọi mà em không đọc được? Cơ mà em viết xấu... Nói chung là hàng trăm cái “cơ mà” nhiều khi rất buồn cười.
Trước mỗi cái “cơ mà”, tôi đều nghĩ cách giải thích cặn kẽ bởi thực ra đó là hình thức giúp Nam giải quyết các tình huống học đường có thể gặp phải. Trò chơi “cơ mà” này còn áp dụng ngay cả khi Nam đã đi học. Bây giờ thỉnh thoảng hai mẹ con vẫn chơi, nhưng mà là tôi đặt câu hỏi (vì có nhiều điều bây giờ cần “tìm hiểu”về bạn ấy quá).
Chơi các trò chơi về lớp học: Tôi thường đóng vai cô giáo còn Nam làm học sinh. Tôi sẽ dạy Nam một điều gì đó, Nam sẽ học cách giơ tay phát biểu, cách trình bày vấn đề… Cũng có khi Nam là giáo viên còn tôi là học trò.
Chà, tôi định viết thêm về việc chọn trường, việc nói chuyện và giải quyết những tình huống khi ngày đầu con đến lớp nhưng nhìn lại có vẻ dài quá rồi, hẹn mọi người lần sau vậy.
Có một điều tôi cần nói, đó là, con cái chính là sự phóng chiếu của cha mẹ. Nếu trước khi con đi học mà bạn cứ nói rằng cô giáo này tốt hơn cô giáo kia, trường này tốt hơn trường kia, rồi chuyện đi học thêm, chuyện con bạn A, bạn B đã đọc và làm toán vèo vèo… thì sẽ tạo một tâm lý không tốt cho con của tôi. Hãy đón nhận mọi điều bằng sự bình tâm, thoải mái, và con bạn sẽ cảm nhận được điều đó.



Mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam chia sẻ 8 bước dạy con khi 3 tuổi

Thuộc chuyên đề: Thần đồng Đỗ Nhật Nam
(VTC News)-Chị Phan Hồ Điệp–mẹ của bé Nhật Nam chia sẻ bí quyết dạy con phát triển ngôn ngữ và giao tiếp khi 2-3 tuổi trên trang facebook cá nhân.
» 3 cách đơn giản thể hiện tình yêu con
» Bố đi nhậu để kiếm tiền nuôi con?
» 8 lỗi kinh điển khi dạy con
Trong chuyên mục “Dạy con” trên báo điện tử VTC News, ban biên tập xin giới thiệu chia sẻ của chị Phan Hồ Điệp về cách dạy con trong độ tuổi 2-3 tuổi.
Mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam chia sẻ 8 bước dạy con khi 3 tuổi
Chị Phan Hồ Điệp - mẹ của bé Nhật Nam chia sẻ cách dạy con khi 2-3 tuổi "Giai đoạn 2-3 tuổi có thể coi là bước tiến vượt bậc trong phát triển ngôn ngữ của trẻ. Nó làm cho đứa trẻ trở nên “yêu ơi là yêu” vì sự líu lo, ríu rít suốt ngày. Chính vì thế, tận dụng để dạy ngôn ngữ cho trẻ là điều rất tuyệt.
Khi Nam 2 tuổi, sau một giai đoạn “im lặng” không nói năng, Nam bắt đầu nói thành câu, cả câu đơn và câu ghép. Ví dụ, buổi sáng khi tỉnh dậy, Nam nói: “Mẹ ơi, em xuống giường, em đi đánh răng”. Hoặc khi mình đưa Nam đi chơi công viên, Nam nói: “Em chơi cát nhé, em không chơi cầu trượt đâu”. Chính vì thế, mình có thể dạy Nam khá nhiều điều về ngôn ngữ ở giai đoạn này mà không lo “Nam chưa hiểu”. Những cách mình thường làm là:
Đọc sách cho con
Điều này thì mình đã nói, mình để sách của Nam vào một chỗ và khi Nam chỉ tên cuốn sách, mình sẽ đọc cho con bằng một thái độ như thể mình chưa hề biết gì về cuốn sách đó. Mình nhận thấy, trẻ em có rung cảm về ngữ điệu khá tốt. Nếu mẹ đọc uể oải hoặc cho qua chuyện, con sẽ không thích đâu. Đối với mẹ có thể câu chuyện đã quen thuộc hoặc nhàm chán, nhưng trẻ em lại khác.
Mỗi hôm trẻ lại khám phá một điều thú vị trong những cuốn sách đã cũ mèm. Mình đọc chậm rãi, vừa đọc vừa dừng lại hỏi hoặc giải thích. Và tất nhiên, luôn thực hiện việc này theo một giờ cố định trong thời gian biểu.
Chơi diễn kịch cùng với con
Từ 2-3 tuổi, các bé rất thích trò này. Hồi đó chỉ có hai mẹ con ở nhà nên mình thường phải đảm nhận một lúc mấy vai. Nội dung để diễn thường do mình tự nghĩ ra, chủ yếu để dạy Nam các tình huống giao tiếp.
Ví dụ, để dạy Nam biết nói lễ phép, mình kể cho Nam câu chuyện: Có bạn Ngựa nâu nhìn thấy một bạn Ngựa vằn rất đẹp. Ngựa nâu hỏi: Làm thế nào mà bạn lại có những đốm đẹp như vậy. Bạn Ngựa vằn nói: Dễ lắm, mẹ tớ dạy rằng, khi nào nói với người lớn chỉ cần thêm từ “ạ” vào đằng sau là lưng mình sẽ có thêm một đốm như bông hoa ấy. Nhưng nếu bạn quên, thì cái đốm sẽ biến mất.
Bạn Ngựa nâu nói: Ôi dễ quá! Tớ làm được. Vừa lúc ấy, mẹ gọi: Ngựa nâu ơi, lấy hộ mẹ cốc nước. Ngựa nâu: Dạ, vâng mẹ ạ. Ôi thế là lưng ngựa nâu thêm cái đốm. Lát sau mẹ lại nói: Ngựa nâu ơi, con đang làm gì thế? Con đang chơi mẹ ạ. Lại thêm cái đốm thứ hai…. Cứ thế, mẹ con mình nghĩ thêm ra các câu khác để lưng ngựa nâu có thêm nhiều cái đốm nhé.
Mình vừa vẽ, vừa để cho Nam tô màu, cứ mỗi câu Nam trả lời đúng, lại được tô thêm một màu. Sau đó, mình đóng vai Ngựa vằn và Mẹ Ngựa nâu, còn Nam đóng Ngựa nâu để “diễn lại”. Vui lắm mà Nam lại nhớ rất lâu, rằng khi nói với người lớn, phải nói đầy đủ, lễ phép.
Mình thích qua các câu chuyện Nam tự rút ra bài học, hơn là nói: “Con nói ạ đi rồi mẹ cho. Con chào bác đi rồi mẹ mới yêu...”.
Mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam chia sẻ 8 bước dạy con khi 3 tuổi
Thần đồng Đỗ Nhật Nam được cách giáo dục khoa học từ gia đình
Nói chuyện với con càng nhiều càng tốt
Có lẽ giai đoạn này, bố bị “ra rìa” nhiều nhất vì mẹ còn mải nói chuyện với con. Thế giới đầy lạ lẫm, đầy ngạc nhiên trước mắt nên con cứ hỏi liên tục và mẹ cũng phải trả lời không dứt. Mình cố gắng “giữ bình tĩnh” để không khi nào cáu trước những câu hỏi không có hồi dứt của Nam. Mình luôn dành một khoảng thời gian cố định trong ngày để “nói chuyện theo chủ đề”.
Ví dụ, có tuần mình chọn chủ đề là: Nước. Mình sẽ cùng Nam hiểu xem nước từ đâu đến? ( Qua những tranh vẽ đơn giản)/ Nước để làm gì?/ Nếu thiếu nước thì mình sẽ ra sao?/ Nước có đẹp không? Những lần nói chuyện này phải chuẩn bị công phu ra phết: Tranh ảnh, giấy màu, vật thật. Nam sẽ được hỏi mẹ tất cả các câu hỏi Nam quan tâm, được chơi thỏa thích với những sự kiện liên quan đến chủ đề.
Ngoài thời gian nói chuyện theo chủ đề, tất cả các câu hỏi khác của Nam đều được mình giải đáp chi tiết. Mình không thoái thác theo kiểu: “Thôi, con hỏi gì mà nhiều thế!”. Hoặc “HỏLớn lên con sẽ biếti vớ vẩn”. Hay: “”. Với câu nào mình thực sự không hiểu, mình tìm lời giải đáp trên sách vở, trên mạng và chuyển tải bằng ngôn ngữ dễ hiểu nhất đến với Nam.
Cùng con xem phim
Giai đoạn này, cho các con xem phim hoạt hình cũng rất thú vị. Miễn là đừng xem nhiều quá. Mình thường dành khoảng 20-25 phút trong ngày để cùng con xem phim. Hầu hết là các phim hoạt hình của Disney. Xem xong, hai mẹ con lại bàn tán rôm rả về đoạn vừa xem. Nhiều khi Nam cũng không có nhận xét gì đâu mà mẹ phải gợi ý để kích thích Nam “cãi lại”.
Ví dụ, mình nói: Cái bạn Ong trong phim ấy chán nhở, đáng lẽ phải nhớ lối đi về chứ. Hoặc Mẹ chẳng thích kiểu của bạn Chuột ấy, lúc nào cũng vội vàng…
Còn một điều nữa mình cũng nhận thấy, khi xem phim thông thường, các mẹ hay hướng cho con đến “tuýp” nhân vật xinh xắn, ngoan ngoãn, dễ thương. Nhưng trẻ em thì có lẽ không thế. Chúng thích hoàn toàn theo cảm tính.
Vì thế, các mẹ cũng đừng “định hướng”. Cứ để con được tự do nói lên ý thích của mình. Có lẽ đó cũng là lý do mà tại sao có nhiều nhân vật hoạt hình trong các phim bom tấn của Mỹ lại có tạo hình rất kì dị, kinh khủng. Mình tin, sự hướng tới một thế giới đa dạng, chấp nhận sự khác biệt được dạy cho con trẻ từ những điều giản đơn như thế.
Mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam chia sẻ 8 bước dạy con khi 3 tuổi
Gia đình là chỗ dựa cho cậu bé Đỗ Nhật Nam phát triển Gọi tên các đồ vật gắn kèm với chức năng
Cái này thì mình kiên trì dạy Nam từ khi 1 tuổi và nâng dần độ khó. Tức là khi mẹ nói tên đồ vật, Nam nói được chức năng của nó. Cũng làm như vậy với các bộ phận của cơ thể. Khi Nam vào nhà tắm, mình coi đó là một cơ hội tuyệt vời và đầy hấp dẫn để học những bài học này trong đó có cả những bài học về giới tính.
Ví dụ, mình chỉ vào bộ phận sinh dục và nói: “Đây là chỗ để em đi vệ sinh. Chỗ này để mọi người nhìn thấy là không hay, mẹ mặc quần đẹp để che đi. Quần đẹp lắm đúng không. Nếu ai sờ vào thì em nói: Không ạ. Rồi gạt tay ra nhé”. (Làm mẫu). Sau đó em nhớ kể cho mẹ biết. Mọi bộ phận trên cơ thể em đều yêu lắm. Mẹ thơm mắt này. Mẹ thơm mũi này… Em phải giữ cho chúng sạch sẽ nhé. Đừng để chúng đau, chúng sẽ không vui đâu. Ví dụ là như thế, mỗi hôm dành thời gian kể và nói chuyện về một bộ phận. Trong chậu tắm, mình luôn để sẵn mấy thứ đồ chơi bằng nhựa để Nam có thể vừa nghe lại vừa chơi, rất vui.
Dạy cho Nam về những tính từ

Giai đoạn 2-3 tuổi, vốn danh từ cũng khá nhiều rồi nên mình tập trung dạy các tính từ bằng cách chơi trò chơi miêu tả. Muốn chơi trò này, mình phải “chơi thử” cho Nam nhiều lần. Ví dụ: Cái ca thế nào? Cái ca to/ nhỏ/ xinh xắn/ xanh, đỏ… Con mèo thế nào? Con mèo hiền/ ngoan/ dễ thương/ xinh xắn/ đáng yêu/ dữ tợn… Tất nhiên, Nam không thể biết đó là các tính từ nhưng Nam có thói quen tìm các từ để miêu tả sự vật. Điều này rất có lợi cho việc làm văn sau này.
Độ tuổi này, giao tiếp của con rất nhạy cảm
Việc học thông qua quan sát, bắt chước người lớn chiếm ưu thế. Tuy nhiên, mẹ cần thể hiện một thái độ tôn trọng, biết lắng nghe. Nhờ thế, có lẽ việc “nổi loạn” của trẻ cũng diễn ra nhẹ nhàng hơn. Với Nam, mình TRÁNH dùng những mẫu câu như: “Con để mẹ làm mẫu cho” mà thay vào đó là: “Con nhìn xem mẹ làm thế này có được không?”. Không dùng: “Con làm thế là sai rồi”. Mà thay bằng: “Mẹ nghĩ nên làm lại thế này thì có lẽ tốt hơn...”. Mình cũng KHÔNG dùng những câu như: “Con làm thế bố sẽ mắng đấy. Con làm thế thì công an/ngáo ộp/ ông râu xồm… bắt đấy”... Mình chỉ ra hậu quả của việc đó chứ không dọa dẫm.
Chú ý đến thái độ giao tiếp: Sau này khi Nam lớn, mọi người thường khen là Nam rất ngoan. Những lúc Nam đi cùng mẹ, nếu Nam làm việc gì sai, mẹ chỉ cần nhìn là Nam biết và tự điều chỉnh. Mình cho rằng, có được điều đó là mình đã dạy Nam về thái độ giao tiếp từ giai đoạn này. Bất cứ việc gì Nam làm sai, mình đều nhìn thẳng vào Nam và nói: “Em ơi, mẹ không vui”. Nhưng ngược lại, nếu việc nào Nam làm tốt, mình cũng nhìn vào mắt Nam và nói: “Em giỏi lắm/ Em ngoan lắm/ Em làm cho mẹ rất vui”.
Đến giai đoạn này, mình cũng đã bắt đầu có hình thức thưởng/phạt rõ ràng. Con ngoan thì con sẽ được mẹ đọc thêm truyện (Nam vô cùng thích đọc truyện), được mua thêm đồ chơi… Nhưng ngược lại, Nam sẽ phải ngồi vào “Góc buồn”, trong một khoảng thời gian nào đó, thường là từ 5 đến 15 phút.
Thường xuyên cùng con ghi nhật kí
Mình làm vào các buổi tối, trước khi Nam đi ngủ. Mình thường hỏi Nam: “Buổi sáng/ Trưa/ Chiều nay mẹ con mình làm gì ấy nhỉ”. Ví dụ Nam nói: “Mẹ với em đi siêu thị”. Mình sẽ nói: “Đúng rồi, đi siêu thị vui lắm. Hôm nay Nam biết giúp mẹ đẩy xe hàng. Mẹ ghi vào đây, kèm theo hình vẽ nữa. Nam có muốn bổ sung gì vào hình vẽ không?”. Kiểu như thế, cuốn nhật kí của hai mẹ con tuyệt lắm. Đó cũng là cách giúp Nam biết chuyển tải ngôn ngữ nói thành ngôn ngữ viết và tập thói quen ghi nhớ. Mình cũng sẽ cùng Nam lên kế hoạch cho ngày hôm sau nữa. Vui ơi là vui.
Trong khi giở lại những cuốn nhật kí, mình đọc được những mẩu ghi chép về hội thoại của mẹ và Nam rất buồn cười.
- Nam ơi, Nam yêu mẹ không?
- Có, em yêu mẹ.
- Thế em yêu mẹ nhiều không?
- Có, nhiều lắm ạ.
- Thế em ra thơm mẹ để mẹ biết là em yêu mẹ nhiều đi.
- Nhưng em bận lắm, em còn đang chơi với con cá.
- Ôi thế mà nói là yêu mẹ nhiều. Mẹ buồn quá, mẹ khóc đây. Hu hu.
- Thôi được rồi, để em ra thơm. ( Chạy lại thơm mẹ)
- Đấy được chưa. KHỔ QUÁ, MỆT QUÁ, lớn rồi mà còn khóc nhè.( Vừa quay lưng vừa lẩm bẩm)
Hihi, rất chi là ra dáng một người lớn, chàng trai 3 tuổi của mẹ! Giá bây giờ dùng chiến thuật đó mà có chàng chạy lại thơm thì mẹ sẽ làm luôn ấy!"

Bữa trưa vui vẻ cùng Đỗ Nhật Nam -


'Thần đồng' Đỗ Nhật Nam đi Mỹ du học vì 'chiếc lồng nhỏ không giữ được đại bàng to'


Chị phóng viên mặt đơ vì nghe Đỗ Nhật Nam chém gió


"Thần đồng" Đỗ Nhật Nam, Vlog và hùng biện tiếng Anh như gió


Bài diễn thuyết bằng tiếng Anh của Đỗ Nhật Nam trên đất Mỹ gây kinh ngạc


Video Thần đồng Đỗ Nhật Nam nói tiếng Anh như gió


Thư tổng thống Mỹ Obama gửi Đỗ Nhật Nam

Loạt thành tích của thần đồng Đỗ Nhật Nam suốt gần một năm học ở Mỹ một lần nữa khiến nhiều người phục sát đất.

Mới đây, một cô giáo dạy tiếng Anh của Đỗ Nhật Nam đăng tải loạt ảnh chụp những thành tích của thần đồng tiếng Anh suốt 9 tháng rưỡi học tập ở Mỹ gây chú ý. Trong số này, có bức thư chúc mừng của Tổng thống Mỹ Barack Obama cùng hàng loạt bằng khen từ các cuộc thi và hoạt động ở trường St. Paul The Apostle - nơi Nam đang học tập.

Thư chúc mừng của Tổng thống Obama viết: "Chúc mừng em đã đạt giải thưởng giáo dục của tổng thống Mỹ. Tôi lấy làm vinh dự khi được đứng cùng gia đình, bạn bè và thầy cô giáo của em để vinh danh giải thưởng cao quý này... Sự tài giỏi của em đã truyền cảm hứng cho tôi, tôi biết em sẽ dùng những gì học được, cộng với sự đam mê để tự định hướng cho tương lai, nỗ lực giúp đỡ người xung quanh".


Đỗ Nhật Nam (sinh năm 2001) hiện học lớp 8 tại trường St. Paul The Apostle (Mỹ). Nam được ví như thần đồng tại Việt Nam với loạt thành tích đáng nể như: Đạt điểm tuyệt đối Starters, Movers của ĐH Cambridge; TOEIC 940/990; Xuất bản một số quyển sách nổi tiếng; Xác lập danh hiệuNgười viết tự truyện nhỏ nhất Việt Nam... Năm 2014, Đỗ Nhật Nam trở thành Tổng biên tập tờ Creative Melange; Giải Nhất hạng mục khối lớp 7 tại cuộc thi English Champion 2014. Nhật Nam còn đại diện cho châu Á tham dự hội nghị với chủ đề Khoa học về nụ cười tại Mỹ.Thành tích này của Đỗ Nhật Nam một lần nữa minh chứng cho tài năng xuất chúng, xứng đáng để người khác phải nể phục. Rất nhiều lời chúc mừng được gửi đến Nam cổ vũ để cậu bạn không ngừng cố gắng, đạt được nhiều thành tích lớn hơn nữa.
Cận cảnh những thành tích Đỗ Nhật Nam đạt được trên đất Mỹ:

Giấy chứng nhận Đỗ Nhật Nam trở thành học sinh của trường Saint Paul the Apostle.
Đỗ Nhật Nam vì đã có thành tích học tập tốt trong môn Địa Lý và Đại Số.
Bằng khen Đỗ Nhật Nam đạt thành tích xuất sắc ở môn Hình học và Đại số.


Bằng khen của trung tâm đào tạo tài năng trẻ John Hopkin dành tặng Đỗ Nhật Nam. "Đỗ Nhật Nam là một trong những thí sinh đạt điểm số cao nhất trong cuộc thi tìm kiếm tài năng quốc tế 2015 với sự xuất chúng trong toán học, diễn thuyết và hình học không gian", bằng khen ghi rõ.


Phóng to
Bằng khen tặng Đỗ Nhật Nam vì có thành tích xuất sắc trong đội diễn thuyết trường Saint Paul the Apostle.

Đỗ Nhật Nam và bài thơ giản dị mà ý nghĩa trong "Ngày của bố"

Vẫn là những dòng chữ giản dị mà đầy ắp cảm xúc như trước, Đỗ Nhật Nam lại một lần nữa khiến cư dân mạng xúc động về bài thơ viết tặng bố của mình.

Không chỉ học cực giỏi khi sở hữu bảng thành tích khủng khiến ai cũng nể phục, Đỗ Nhật Nam còn được mọi người biết đến với những bài thơ viết tặng gia đình mình rất hay và ý nghĩa. Hôm nay, nhân Ngày của bố, Nam cũng đã viết một bài thơ tặng cho "người đàn ông" lớn của gia đình mình và đăng tải trên Facebook cá nhân.

Ngay từ lúc mở đầu, Nam đã khẳng định rằng: "Hôm nay là Ngày của bố! CON YÊU BỐ trong cả 365 ngày". Trong suốt bài thơ, vẫn là những dòng chữ giản dị, đầy ắp cảm xúc như trước, vẫn là tình cảm thân thương, chân thật dành cho những người thân yêu quý trong gia đình mình, một lần nữa Nam lại khiến mọi người xúc động trước tình cảm ấm áp của cậu bé 15 tuổi đầy tài năng và bản lĩnh này.

Đây là bức ảnh Nam đăng lên Facebook cùng bài thơ của mình.

Chúng tôi xin được trích dẫn bài thơ tặng bố của Đỗ Nhật Nam:

"Ấu thơ con thường hay hỏi
Bố ơi, bố làm nghề gì?
Bố ôm vai con nói nhỏ
Bố làm nhiều nghề lắm nha.

Bố có nghề... yêu ông bà
Sớm hôm ngọt lành nâng giấc
Nắng nôi hay tràn gió bấc
Lui cui ấm áp hiền hòa

Bố làm nghề... thương chị cả
Suốt đời sống với đớn đau
Mong nước mắt bác khô mau
Dựa hơi ấm từ vai bố

Bố làm nghề... chăm các cháu
Lóc nhóc sắn khoai lòng thòng
Mũi dãi ốm sốt quay mòng
Bố thành người cha vĩ đại


Nhật Nam và bố trong một chuyến du lịch.
Hạnh phúc với nghề... thương mẹ
Tỉ tê dành dụm niềm vui
Sẻ chia gánh nặng lo toan
Cho mẹ nụ cười dịu nhẹ

Và con ơi, “nghề” thật đẹp
Bố gọi là nghề “làm cha”
Tim bố luôn ngập tràn hoa
Mỗi ngày gần con ríu rít

Con vui nô đùa tíu tít
Con nằm hiền như chú mèo
Con ôm cổ bố thì thào
Con lành như sương buổi sớm...

Ôi chao, những “nghề” của bố
Mặn mòi giọt giọt mồ hôi
Ngọt lành triệu đóa hoa buông
Lung linh đường xa mây trắng

Bố ơi, lòng sông sâu lắng
Dạt dào bãi mía nương dâu
Bên bố trọn những nông sâu
Bố không bao giờ... thất nghiệp!".

Mẹ Đỗ Nhật Nam lên Facebook khoe "nhà có điều kiện"

Mỗi người đều có những định nghĩa và khái niệm khác nhau về một ngôi nhà có điều kiện. Nhưng có lẽ ngôi nhà có điều kiện của mẹ Đỗ Nhật Nam sẽ làm nhiều người phải suy ngẫm.


Từ lâu, những sự việc liên quan đến Đỗ Nhật Nam hay gia đình cậu bé luôn nhận được sự quan tâm và chú ý của đông đảo mọi người. Mới đây, chị Phan Hồ Điệp mẹ của bé Đỗ Nhật Nam đã chia sẻ những dòng tâm sự của mình lên trang cá nhân về "ngôi nhà có điều kiện" của mình càng khiến không biết bao nhiêu người phải ghen tỵ.

Đoạn chia sẻ gây sốt của chị Phan Hồ Điệp

Có không ít người ngỡ rằng ngôi nhà có điều kiện là chị sẽ khoe một ngôi nhà sang trọng, bề thế, hay chiếc xe hơi thật xịn, hay chí ít cũng là những túi xách, bộ đồ hàng hiệu của gia đình. Nhưng không. Với gia đình của Đỗ Nhật Nam thì ngôi nhà "có điều kiện" là được mỗi buổi sáng cùng nhau uống một tách cà phê, ngồi trên sofa đọc báo. Hay là những lần bố tiễn mẹ ra xe bus để đi làm, cùng nhau đi chợ, nấu cơm, là dành cho nhau những yêu thương vô bờ bến. Và cuối cùng, chị kết luận: "Nhà có điều kiện là không có điều kiện gì ngoài YÊU với THƯƠNG nhau!"

Xin được đăng nguyên văn dòng tâm sự về "ngôi nhà có điều kiện" của chị Phan Hồ Điệp:

"Nhà có điều kiện là sáng sớm hai vợ chồng, người tách trà, người tách café ngồi trên ghế sofa vừa đọc facebook vợ vừa hát mấy bài không đầu không cuối. Thi thoảng quay sang hỏi, em chắc chắn không phải là Lệ Rơi chồng nhỉ?
Nhà có điều kiện là chồng tiễn vợ đến bến xe bus để ra tàu điện đi làm, rồi nắm tay nhau, rồi hẹn hò chiều về đợi nhau đúng chỗ này. Bịn rịn, lưu luyến như thể một ngày không thấy nhau sẽ dài bằng cả tháng đợi chờ.
Nhà có điều kiện là vợ vừa định đi siêu thị, chồng lập tức đứng dậy đi theo. Vợ bảo thôi anh ở nhà cho khỏe nhưng chồng lại tần ngần: Thế lỡ em mua nặng ai xách đồ cho em.
Và thế là đi cùng. Đến siêu thị, hễ thấy có món nào “xa xỉ” bỗng dưng giảm giá là mua về, rồi xào nấu, rồi hít hà, rồi chụp ảnh đăng facebook, linh đình, rộn rã đúng kiểu “có điều kiện”.
Nhà có điều kiện là dùng cái điều hòa to nhất quả đất- điều hòa ông trời. Buổi sáng mở cửa cho nắng ùa vào tận trong nhà lấp lánh. Buổi đêm, trăng và gió thống thếnh tràn qua mặt.
Chồng đặt mấy chậu trồng rau mầm ngoài cửa sổ, tưới tưới tắm tắm, xoay dọc xoay ngang cho cây được đón nắng đón gió. Bữa nào vợ đi về cũng hỏi: Chồng ơi, em lấy cải nấu canh được chưa?
Nhà có điều kiện là dành cho khách đến ở một căn bé xíu mà ấm áp vô chừng. Khách nằm ngồi trên giường dưới đất thỏa thích, thi thoảng gia chủ đi qua ghé vào hỏi thăm với nụ cười như trăng rằm trung thu lành lẽ.
Nhà có điều kiện là dùng chung một cái nhà vệ sinh be bé, gia chủ toàn ém mình đợi đêm khuya mới tắm để cho khách được tự nhiên dùng trước.
Nhà có điều kiện là ra vào đụng chạm toàn búp bê với các kiểu khuôn mặt thiên thần. Vợ cứ thi thoảng lại: Chồng ơi, yêu chưa này, yêu chưa này. Chồng ậm ừ: Yêu, yêu quá đi chứ! mà xem chừng hơi ngạc nhiên vì tình yêu không tuổi của vợ.
Nhà có điều kiện là....
Nhà có điều kiện là không có điều kiện gì ngoài YÊU với THƯƠNG nhau!".

Đoạn chia sẻ này của chị Điệp đã nhận được hàng ngàn lượt thích cùng sự đồng tình của cư dân mạng. Hóa ra nhà có điều kiện chỉ là những điều đơn giản đến thế thôi. Thông qua đó, cư dân mạng còn thêm ngưỡng mộ sự hạnh phúc và đầm ầm của gia đình thần đồng này. 



Không ít người đã lên tiếng đồng tình và ngưỡng mộ về ngôi nhà có điều kiện của thần đồng Đỗ Nhật Nam. 

Hãy xem thêm một số bức ảnh khác của "gia đình có điều kiện" này nhé.











CHIA SẺ CỦA PGS.TS ĐỖ XUÂN THẢO (BỐ ĐẺ CỦA THẦN ĐỒNG ĐỖ NHẬT NAM) VỀ VIỆC NUÔI DẠY CON BẰNG PHƯƠNG PHÁP MONTESSORI.


“ Cách đây 13 năm, khi còn đang làm việc ở Nhật Bản, để chuẩn bị cho “sự nghiệp làm cha”, tôi có hỏi một số vị giáo sư khả kính dạy cùng trường đại học xem nên làm gì, đọc gì để có thể tích lũy những kiến thức nuôi dạy con. Và câu trả lời tôi nhận được là : Hãy tìm đọc và áp dụng phương pháp Montessori! Các giáo sư đều nói thêm rằng, bản thân họ, khi còn là một đứa trẻ cũng từng được học ở những ngôi trường áp dụng phương pháp này. Quá hứng thú, tôi đã tìm đọc và lập tức bị “ mê hoặc”. Tôi mê đến nỗi tưởng như Maria Montessori còn sống đâu đó ở quanh mình. Bà mỉm cười và thúc giục, bà động viên và khuyến khích, bà tin tưởng và hi vọng, rằng, tôi nhất định sẽ đem lại niềm hạnh phúc cho đứa con tương lai của mình.

Phương pháp Montessori chính là điều tuyệt vời đã làm nên tuổi thơ của con tôi. Tôi đã cố gắng áp dụng tất cả những gì có thể theo nguyên ắc và triết lý Monessori để có the chơi cùng con, dạy con theo năm lĩnh vực bao gồm : Phát triển kỹ năng sống, giác quan, ngôn ngữ, toán học, các kiến thức về văn hóa. Áp dụng Montessori, tôi phải từ bỏ “cái tôi” của mình để từ vị trí người bố, người thầy thành người bạn, người cùng chơi và may mắn lắm thì mới là người hướng dẫn của con.
Cũng từ việc áp dụng phương pháp Montessori, tôi trở thành một người cha cần mẫn, kĩ càng từ những việc nhỏ nhất. Cũng từ phương pháp này, tôi nhận thức được rằng, trẻ từ 0 đến 6 tuổi là thời kì phát triển rực rỡ nhất. Bạn đừng bỏ qua thời kì đó vì nó sẽ không trở lại lần thứ hai trong cuộc đời . Thay vì “nhào nặn” con mình, tôi đã khuyến khích để cháu sống lạc quan, tràn đầy niềm vui, niềm tin vào bản thân. Và trên tất cả, cháu được làm con người hạnh phúc, biết yêu vẻ đẹp của thiên nhiên, khao khát khám phá và có một kiến thức tốt về khoa học, văn hóa, đặc biệt văn hóa ứng xử.
Tôi biết, mỗi người làm cha làm mẹ đều có những cách dạy con khác nhau tùy theo hoàn cảnh, tùy theo khí chất và tâm lý trẻ. Tuy nhiên với phương pháp Montessori, bậc cha mẹ nào cũng có thể cảm nhận thấy niềm khát khao của một nhà giáo dục lớn luôn mong muốn mang đến niềm vui cho trẻ :” Mục đích của Maria Montessori là bảo vệ tâm hồn con người, giữ cho bản tính thật sự không biến mất. Đồng thời giải phóng nó khỏi áp lực xã hội.”
Điều cuối cùng tôi muốn nói là : Tôi đã áp dụng Montessori khi con trai mình còn rất nhỏ, và tôi đang và sẽ tiếp tục áp dụng tinh thần của Montessori khi con mình bước vào tuổi trưởng thành”.
( Trích dẫn lời giới thiệu của PGS.TS Đỗ Xuân Thảo trong quyển sách Phương pháp Montessori – Nghệ thuật nuôi dạy trẻ đỉnh cao của Nhà xuất bản Thái Hà Books).